Phát hoảng khi nhìn thấy ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu trong cặp con gái 14 tuổi

Sky Nguyen nguồn bình luận 999
A- A A+
Vào một ngày cuối tuần, vì cần phải viết lưu ý một số việc, tôi mở cặp con gái, định lấy tạm vài tờ giấy kiểm tra của con để viết. Tôi tái mặt khi thấy một chiếc ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu trong cặp con.
Phát hoảng khi nhìn thấy ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu trong cặp con gái 14 tuổi
Ảnh minh họa.

Tôi vội vàng chạy vào phòng ngủ, mở ngăn kéo kiểm tra thấy hộp ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu của vợ chồng tôi không hề có dấu hiệu bị mất. Tôi tự hỏi chính mình: Tại sao trong cặp con gái mới 14 tuổi lại có thứ này?

Cũng may con gái lúc này không ở nhà, nếu không chắc chắn sẽ bị tôi mắng cho một trận. Công bằng mà nói, tôi không phải là một bà mẹ độc đoán, nhưng người mẹ có dễ dãi đến mấy cũng không thể chấp nhận được chuyện con gái mới 14 tuổi mà đã có cái thứ đó trong cặp!

Trời sắp tối, tôi gọi điện cho chồng dặn anh qua nhà cô giáo học thêm đón con. Tôi vốn định khi cả hai bố con vừa về đến nhà thì sẽ hỏi rõ con gái về chiếc ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu trong cặp. Nhưng cô con gái thông minh cũng biết quan sát sắc mặt của mẹ, vừa bước vào nhà nhìn thấy mặt tôi đã nhanh miệng: "Mẹ bị sao thế? Mẹ không vui à, mẹ bị mệt à?". Con "quan tâm" như vậy khiến tôi không thể không kìm nén sự tức giận, lạnh lùng nói: "Nói ít thôi, mau rửa tay rồi còn ăn cơm". Con gái ngoan ngoãn vào nhà vệ sinh rửa tay. Tôi thầm nghĩ: "Giỏi lắm, con nhỏ này đúng là có tật giật mình. Định giở trò khôn vặt để trốn tội đây, đừng hòng qua được mặt mẹ".

Ăn tối xong, tôi gọi con gái vào phòng học, làm ra vẻ bình thường để thăm dò: "Hôm nay mẹ muốn tìm mấy tờ giấy, nên đã mở cặp con ra". Tôi vừa nói vừa quan sát con gái. Con gái không nói gì, nhưng dùng ánh mắt vô cùng ngạc nhiên nhìn tôi, dường như đợi tôi nói tiếp. Nhìn con như vậy, tôi đành phải đi thẳng vào vấn đề: "Nói cho mẹ nghe, tại sao trong cặp con lại có ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu?". "ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu?". Nét mặt con gái đầy ngạc nhiên: "Cái gì là ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu ạ?". "Biết rồi còn cố tình hỏi...".

Đúng lúc cơn tức giận của tôi vừa mới bùng lên thì chồng bước vào, anh nhìn tôi, rồi lại quay sang nhìn con gái, bỗng nhiên bật cười, nói: "Hai mẹ con em sao thế, trông giống như đang chọi gà vậy".

"Đó là, đó là vì...", con gái đang định giải thích, tôi sợ anh biết rồi cũng sẽ nổi giận, vội vàng ngắt lời của con gái: "Đó là vì cái gì chứ, chỉ mải chơi, còn không mau bỏ sách vở ra làm bài tập". Vừa nói tôi vừa nháy mắt với con gái. Tên tiểu quỷ cũng rất nhanh ý, vội vàng nói: "Vâng, con học ngay đây ạ". Chồng vừa cười vừa lắc đầu đi ra. Tôi vội vàng đóng cửa phòng học lại.

Con gái mở cặp, lấy ra chiếc ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu giơ lên: "Cái mẹ muốn hỏi có phải là cái này không ạ?". Tôi gật đầu, hỏi cái đó ở đâu ra? "Bạn ngồi cùng bàn cho con. Nhà bạn ý bán thuốc, bạn ý mang đến mấy cái, cho chúng con mỗi người một cái. Mẹ không thích cái này nên mẹ giận à?". Đối diện với ánh mắt của con, tôi không thể nghi ngờ được nữa.

"Vậy bạn của con có nói thứ này có tác dụng gì không?". Tôi nhẹ nhàng hỏi. "Bạn ý nói...", con gái ấp a ấp úng, trong chốc lát mặt đỏ bừng. "Không sao, nói cho mẹ nghe, mẹ không mắng con đâu. Khi mẹ nhỏ bằng con, mẹ cũng rất hiếu kỳ". Tôi chỉ vào chiếc ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu con gái đang cầm trên tay nói tiếp: "Con tò mò muốn biết cái này cũng không sao, nhưng con để nó ở trong cặp sách mẹ thấy không thích hợp". "Vậy phải để ở đâu ạ?". "Các con còn nhỏ, chưa cần dùng đến cái này, vậy con cầm theo bên người làm gì chứ? Đưa cho mẹ nhé".

Con gái đưa chiếc ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu cho tôi, rồi lại hỏi: "Bạn của con nói cái này sẽ giúp bọn con không bị có em bé, có thật không mẹ?". Tôi gật đầu, con gái bạo dạn hơn: "Có phải là khi con lớn lên mới được dùng, đúng không ạ?". Một con gái 14 tuổi đã nói những câu như vậy khiến tôi khóc dở mếu dở. Tôi do dự một lúc, sau đó trả lời: "Đúng, nhưng thường thì chỉ sau khi lấy chồng, làm đám cưới mới nên dùng". Tôi lúc đó không thể nào nói cho con biết cái đó là để dùng cho tìn‌ּh dụ‌ּc an toàn, để bảo vệ mình nhất là từ khi những bé gái đã dậ‌y th‌ì…Tôi e là mình sẽ vẽ đường cho hươu chạy.

Tôi cầm chiếc ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu đi ra, bỗng nhiên con gái nói nhỏ: "Mẹ, mẹ đừng nói với bố nhé". Tôi cố tình hỏi: "Tại sao lại không nói cho bố biết?". "Vì bố là con trai!". Con gái nói xong có chút hơi xấu hổ. "Được, mẹ hứa, đây là bí mật của hai mẹ con mình".

Ngày hôm sau, con gái đi học về, vừa vào đến cửa đã chạy ngay vào bếp rồi kéo tôi vào phòng học của con khiến tôi vô cùng ngạc nhiên, sau đó ghé sát vào tai tôi kể một bạn gái khác ngồi cùng bàn hôm qua bị mẹ đánh cho một trận vì trong cặp cũng có ba‌ּo ca‌ּo s‌ּu. Bạn đó thề rằng sau này sẽ không động đến cái thứ hại người đó. Bạn ý còn nói sau này cũng không lấy chồng vì cái đấy là một thứ rất xấu xa! Kể xong, con gái hỏi tôi: "Cái đó đúng là rất xấu xa hả mẹ?". Tôi nói: "Nó không hề xấu". "Vậy tại sao bạn của con lại bị đánh vì nó?". Tôi nhất thời không biết trả lời con thế nào.

Ảnh minh họa.

Xong, tôi thấy mình thật may mắn, may mắn là hôm đó con gái không có nhà, may mắn là tôi đã kìm chế, nếu không con gái nhất định cũng sẽ bị ăn một trận đòn. Nếu đúng là như vậy, liệu con gái có cởi mở thảo luận vấn đề này với tôi không? Tôi có thể nắm bắt được tâm tư của con gái nữa hay không? Điều quan trọng hơn nữa là sự thô bạo của bố mẹ có thể sẽ để lại nỗi ám ảnh lâu dài trong tâm trí con cái.

Tôi muốn nhắn với tất cả các bậc phụ huynh: Khi đứa con của bạn bỗng nhiên chạm đến vấn đề giới tính, hãy bớt một chút thô bạo, thêm một chút kìm chế. Bớt một chút võ đoán, thêm một chút tâm sự, sẻ chia. Như vậy, có thể sẽ giúp ích cho con của bạn cả đời.

Nguồn Tin:
Video và Bài nổi bật